Tôi đi qua cánh đồng lúa chín,

qua những nấm mồ, nặng trịch bê-tông.

Chẳng ai chết rồi đội mồ sống lại,

sao phải bê tông gạch ngói làm chi.

Chẳng ai chết rồi đội mồ sống lại,

mà lũ kia đi lấy lời người đã chết tụng xưng.

Lúa chín là lúa sắp tàn,

Mưu ma cùng cực là đến hồi mạt vận.

 

Tôi đi qua, qua những nấm mồ,

Những mồ đất loe hoe bên khung cửa.

đất se se, đỏ quạnh máu cha ông,

dựng thịt da chôn côn trùng, cây cỏ,

máu hôm qua chảy ngược đến hôm nay,

ôm nấm mồ thời gian trắng xoá,

như tóc bà bạc hong trước hiên nhà,

như xương trắng cha ông mặt mòi muối mắt.

 

Tôi đi qua, qua những lỗ châu mai,

những lỗ đen, đen ngòm hôm qua,

hướng họng súng đến hôm nay đe doạ,

thè lưỡi răng cắn xé đất quê hương,

Đất quê hương mỗi người có một,

đừng hỏi tôi ai bạn ai thù.

 

Đất quê tôi không có kẻ thù,

cả những kẻ hôm nay thè lưỡi nanh ngấu nghiến,

cũng sẽ được thứ tha,

bởi lịch sử vốn bao dung.

Đất quê tôi chưa biết hận bao giờ,

vậy tôi xin những người hôm nay,

tự kết tội mình, ngay khi còn đương sống.

 

Đất quê tôi bao đời đổ máu hồng,

phơi xương trắng,

mặn mòi nước mắt,

vẫn chỉ mong một buổi phục sinh,

không phải hỏi bạn thù, không phải lo diễn biến,

đất quê tôi chưa thù hận bao giờ,

đừng rày xéo nữa,

những người kia trên đất mẹ.

N.Đ.K, 03/05/2012

Advertisements